thợ thơ
Học thuậtThân thiện
Định nghĩa
- Danh từ:
- Người làm thơ một cách cầu kỳ, gò gẫm, thiếu cảm xúc và chất thơ: Từ này dùng để chỉ một người sáng tác thơ ca nhưng chỉ chú trọng đến hình thức, kỹ thuật (như vần điệu, niêm luật) một cách máy móc mà không tạo ra được giá trị nghệ thuật, sự rung động hay cái hồn cho tác phẩm. Họ làm thơ giống như một người thợ thực hiện công việc thủ công, thiếu sự sáng tạo và cảm hứng chân thật.
Ví dụ sử dụng
- Danh từ:
- Anh ta bị giới phê bình gọi là một tay thợ thơ vì những bài thơ của anh chỉ đúng vần mà vô hồn.
- Làm thơ đâu phải cứ gò chữ cho đẹp là được, đừng để bị mang tiếng là thợ thơ.
Các cách sử dụng nâng cao
- Từ "thợ thơ" thường mang sắc thái chê bai, mỉa mai. Nó được dùng trong phê bình văn học để phân biệt giữa một nhà thơ thực thụ (có tài năng, cảm xúc và sáng tạo) với một người chỉ biết gò ép ngôn từ.
- Tác giả trẻ đó cần thoát khỏi lối viết công thức, nếu không sẽ mãi chỉ là một thợ thơ mà thôi.
Biến thể và từ gần giống
- Thợ văn (danh từ): Người viết văn một cách máy móc, thiếu sáng tạo và chiều sâu tư tưởng, tương tự như "thợ thơ" nhưng trong lĩnh vực văn xuôi.
- Kẻ nệ cổ (danh từ/ cụm danh từ): Người quá câu nệ, bắt chước hình thức cổ điển một cách cứng nhắc, có thể áp dụng cho người làm thơ.
Từ đồng nghĩa
- Kẻ gò thơ: (cụm danh từ, ít dùng hơn) chỉ người làm thơ một cách gò bó, khó nhọc.
- Tay thợ thơ: (cụm danh từ) cách nói nhấn mạnh, thường dùng trong khẩu ngữ.
Từ trái nghĩa
- Nhà thơ: Người sáng tác thơ ca có tài năng, có phong cách và đóng góp giá trị nghệ thuật thực sự.
- Thi sĩ: Từ trang trọng, chỉ người làm thơ với tâm hồn nghệ sĩ, giàu cảm xúc và sáng tạo.
Lưu ý sử dụng
- "Thợ thơ" là một thuật ngữ phê bình, không dùng để tự xưng một cách nghiêm túc. Nó chủ yếu xuất hiện trong các bài phân tích, bình luận văn học hoặc trong các cuộc trao đổi, tranh luận về thơ ca.
- Không nên nhầm lẫn "thợ thơ" với "người làm thơ". "Người làm thơ" là cách gọi trung tính, chỉ bất kỳ ai sáng tác thơ, trong khi "thợ thơ" mang ý nghĩa đánh giá tiêu cực.
- Người làm thơ cầu kỳ, gò gẫm mà thiếu thi vị.